Nghe thì có vẻ "khổ" thật khi là trẻ con mà chẳng
được ăn kẹo. Có lần, bạn ấy hăng hái mang hộp kẹo ra cho mẹ, và sau khi mẹ hỏi
"con có nhớ đã bị con sâu cắn một lỗ ở răng không?" thì đã ngậm ngùi
trả lại mẹ, mặt buồn rượu và nói "con không ăn, sâu răng".
Mình luôn ra sức cảnh báo anh bạn này về “con sâu rang”, rồi
có cả doạ nạt con sẽ bị sâu cắn vào răng sẽ đau, bị lỗ thủng, cậu
nghe có vẻ thấm thía tới mức chỉ cần nhắc đến sâu là sẽ từ bỏ mọi cái kẹo. Trải
qua khoảng thời gian hơn tháng trời bị ốm của năm ngoái, chỉ vì được cho mấy
cái kẹo an ủi mà mẹ cháu điên đầu mãi mới cai được cái vụ kẹo tùm lum. Khóc lóc
có, uốn éo có, nhì nhèo có ... thế rồi, phải lôi cái con sâu răng và mấy bài
hát trên youtube ra để cảnh báo cậu. May mà cũng êm xuôi.
Tết, nhà nhà bày bánh kẹo,
mắt cậu cứ liên tục sáng rực lên vì chẳng được ăn toàn bị mẹ cấm, nhìn cái mặt
cậu dò xét thăm hỏi không thương không được . Về quê có các cô chú
trạc tuổi (Bảo phải gọi bằng cô chú theo vai vế) mẹ trộm nghĩ "ngày xưa mẹ
sún hết cả răng, mẹ cũng thèm lắm một cái kẹo, thế là mẹ lại tặc lưỡi, thôi
ngày Tết cứ cho con một vài cái đi", xong mẹ lại trộm nghĩ "nhưng mà
cứ tặc lưỡi cho quá đà thế này thì mất công toi mẹ uốn nắn à? Cái gì cũng tặc
lưỡi để không còn giới hạn ấy à?" ...
Cuối cùng mẹ vẫn chọn
phương án 1: cho Bảo ăn kẹo và ... chẳng dặn dò gì cả. Con thoải mái đứng lên,
xin cô chú 1 cái kẹo, được cô chú cho thêm 2 cái nữa, mang kẹo về ngồi cạnh mẹ,
ăn đến cái thứ 2, con nói "mẹ ơi ăn kẹo sâu răng" rồi lưỡng lự muốn
bóc tiếp cái cuối cùng. Thế nào mà con lại tặc lưỡi ... ăn nốt thật !
Ăn hết 3 cái rồi, lại
nhắc lại "mẹ ơi không ăn nữa sâu răng" rồi phủi đít đi thẳng, không
xin thêm cái nào nữa. Phewwww, mẹ thở phào nhẹ nhõm vì khỏi phải tranh cãi hay
giảng giải gì nữa cho baby.
Vui nhất là khi con tự
nhớ những lời mình dặn, và biết cân nhắc xem quyết định nên làm gì. Khi con tự
đưa ra sự lựa chọn, nghĩa là những bài học của mẹ đã phần nào trở thành thói
quen của con.
Nhắc đến con sâu răng
thì chuyệnvệ sinh răng miệng của Bửa cứ đều đặn ngày hai lần sáng tối. Cậu rất
thích tự đánh răng nhưng cuối cùng mẹ vẫn phải "dọn" lại cho một lượt
để sạch sẽ hẳn. Cậu bửa duy trì đánh răng từ khi 1 tuổi nên mọi việc cũng dễ
dàng hơn, mặc dù có đôi khi "quên", hoặc “cố tình quên” bằng 1 cách
ngây ngô nào đó.
Hôm nay, mẹ cho Bửa đi
kiểm tra răng miệng ở trên viện, bác sĩ nói răng hàm rất đẹp và xinh, mà tiếc
quá cái răng cửa bị con sâu cắn một lỗ nhỏ rồi, vì thức ăn có đường, vì mảng
bám ko kịp vệ sinh, vì không dùng chỉ nha khoa, thế là con sâu nó mò vào, ăn hộ
một ít, thế có chán ko chứ lị.


Nhận xét
Đăng nhận xét