Ba đức tính đơn giản mà mình tin rằng chỉ cần có nó, bạn bé
nhà mình sẽ mạnh mẽ hơn rất nhiều, cũng là 3 phẩm chất mà cả các bố các mẹ cũng
nên trau dồi để sống chân thành và có bản lĩnh giữa đời.
1. Khiêm tốn
Mình cũng chưa dám nhận bản thân mình khiêm tốn đâu, nhưng
lúc nào cũng phải giữ tinh thần khiêm tốn tích cực để con nhìn vào, và hướng
con tới tinh thần đó.Bạn Bảo nhà mình có được mọi người biết là có thể nói tiếng
anh, thế nên khi đi ra ngoài có rất nhiều lần con được yêu cầu "nói tiếng
anh đi con" và đương nhiên mình chỉ cười trừ,nếu
con thích con sẽ tự nói, không thích thì thôi mình không ép, không việc gì phải
thúc giục quát nạt hay lừ mắt để nó thể hiện vài câu cho mẹ nó được "nở
mày nở mặt". Và đương nhiên cũng có trường hợp con được nhận lời bình luận
"ô thằng này không biết gì rồi", mẹ con mình lại vui vẻ cười trừ tiếp
rồi đi chỗ khác hoặc nói chuyện khác cho nó vui.
Tuy nhiên là trẻ con
thì cũng không thể tránh khỏi đôi khi thích thể hiện bản thân, người lớn cũng
còn thích thể hiện nữa là. Khi gặp một số bạn mới, hoặc bạn tới nhà học tiếng
anh, Bảo sẽ tinh vi thể hiện chém gió vài câu rồi lại gọi "Mommy" chẳng
hạn. Mẹ trong trường hợp đó
thường trả lời Bảo bằng tiếng Việt, cho con trở về trạng thái bình thường,
không tâng bốc tránh bị bay tới trung tâm vũ trụ, và cũng để tránh tình
trạng các bạn không hiểu sẽ nghĩ mình bị mang ra bàn tán hoặc nói xấu.
Nhà mình cũng không có
chuyện khen con là giỏi nhất, ngoan nhất, siêu nhất ... thường các câu động
viên của hai vợ chồng mình chỉ là "con giỏi lắm" "con làm tốt
quá, cố gắng nữa nhé" ...
Các mẹ biết đấy, cái “nhất” bao giờ cũng đi kèm theo rất nhiều những hệ quả khác nhau. Mình không muốn con bị áp lực chuyện đứng đầu, hoặc nghĩ bản thân là người “nhất”. Mình chỉ cần con luôn cố gắng để tự hài lòng với chính bản thân con là được.
Các mẹ biết đấy, cái “nhất” bao giờ cũng đi kèm theo rất nhiều những hệ quả khác nhau. Mình không muốn con bị áp lực chuyện đứng đầu, hoặc nghĩ bản thân là người “nhất”. Mình chỉ cần con luôn cố gắng để tự hài lòng với chính bản thân con là được.
Rồi đến cái khoản khách
đến chơi nhà là những bạn bằng tuổi, các bạn có lấy đồ của mình chơi là cậu chạy
ngay ra cầu cứu bố mẹ lấy lại, và hai vợ chồng mình luôn từ chối "đó là đồ
chơi của con, con hãy tự giải quyết vấn đề của mình, con nên chia sẻ cho bạn mượn
cùng chơi vui vẻ, nếu ko đồng ý con phải nói rõ ràng cho mình xin lại".
Cách này của mình có hiệu quả hầu như mọi lần trừ Tú Linh là trường hợp ngoại lệ,
Bảo đã khóc đỏ mắt khi nàng ấy thẳng thừng từ chối trả lại và cong môi dỗi hờn
lườm nguýt, giải pháp cuối cùng là mẹ "tịch thu" đồ chơi, và nhử
hai cái kẹo chocolate cho hai đứa.
Vì đương nhiên là với
trẻ con, không có 1 phương pháp nào áp dụng được với mọi trường hợp cả!
2. THẬT THÀ
Mọi người vẫn nói, trẻ
con thì có biết nói dối bao giờ, tuy nhiên cũng tuỳ trường hợp nếu như con bị
áp lực tâm lý, quá sợ hãi bị phạt hay đánh mắng thì chưa chắc con đã nói thật
cho bố mẹ nghe đâu ạ.
Nhà mình thường ít khi
trả lời hộ con, thay vào đó là thường xuyên hỏi han tâm sự những chuyện xảy ra
trong ngày của con, để con cảm thấy thoải mái, và kể lại mọi việc. Thời gian
còn bập bẹ nói thì câu chuyện chưa tròn vành rõ chữ, vẫn có dẫn tới hiểu làm và
thường thì bố mẹ vẫn phải hỏi lại người chứng kiến để xem con đã biết xâu chuỗi
sự việc và kể lại hay chưa, điều con nói có đúng hay không. Đến bây giờ khi con
sắp được 3 tuổi thì mọi việc đã dễ hơn rất nhiều. Tuy nhiên cũng có đôi khi vì
không giữ được bình tĩnh khi con nói ở lớp con đánh nhau, mà con đã dừng lại
không kể cho mẹ nghe nữa. Chồng mình kiểm điểm ngay vụ này và mình lập tức phải
chỉnh đốn.
Thường thì có việc xảy
ra mà do con, thì trước tiên là mình không bắt con nhận lỗi ngay lập tức. Ví dụ
như con tự làm đổ nước ra quần áo xong lại nhành nhạch đòi thay quần áo ngay lập
tức, em sẽ hỏi "mẹ đã nhắc con cẩn thận đúng ko?" một là cu cậu sẽ gật
đầu, hai là không nói gì, mình sẽ lại tiếp tục nói "vậy con tự làm đổ nước
ra quần áo, mẹ sẽ không lấy quần áo hộ con đâu" rồi tự cậu phải vào phòng
chọn quần áo và tự mặc. Lớn rồi, cái gì cũng muốn tự con, vậy nên mình cũng chẳng
bao giờ tranh giành cái quyền độc lập tự do đáng được hưởng ấy của cu cậu. Chọn
quần xấu cũng kệ, mặc có xô lệch cũng kệ, vì cậu tự chọn, tự soi gương, tự thấy
thoải mái nhất với những gì mình lựa chọn.
Chuyện là hôm trước cho
Bảo đi chơi ở Sóc Sơn, ở đó có một bể cá nông tới đầu gối, Bảo và anh Sò cùng
chơi trò chơi câu cá, mẹ Trang dặn dò kỹ lưỡng không được nghịch và phải cản thận,
và đương nhiên mẹ đứng sau quan sát đề phòng có gì xảy ra. Tình huống là anh Sò
làm rơi cái cần câu, đứng lên thành bể và cúi xuống nhặt, Bảo khi đó chạm vào
tay anh Sò gọi "anh Sò ơi" mẹ Trang không kịp phản ứnng gì thì anh Sò
tủm một phát xuống bể. Khỏi phải nói khi đó cả hai thằng tái mặt, anh Sò thanh
minh với bố "em Bảo đẩy con", mẹ Trang nhìn Bảo "con nói thật
cho mẹ nghe" Bảo nhìn mẹ và anh mặt nhăn nhó "em xin lỗi anh Sò em đã
đẩy anh"
Bố anh Sò ra "vớt" anh Sò kịp thời và nói thêm "con nói thật đi, con to thế này mà em đẩy con được hả?" em Bảo vẫn nói lại "em xin lỗi anh em đã đẩy anh".
Bố anh Sò ra "vớt" anh Sò kịp thời và nói thêm "con nói thật đi, con to thế này mà em đẩy con được hả?" em Bảo vẫn nói lại "em xin lỗi anh em đã đẩy anh".
Anh Sò được bố đưa vào
thay quần áo, bây giờ chỉ còn mẹ và Bảo, mẹ lại "tâm hự" để trấn an
và cũng để khuyên răn."Con có nhớ mẹ dặn phải chơi cẩn thận không được đùa
nghịch nếu không sẽ ngã xuống nước không?"
"Có"
"Vậy con đã đẩy anh xuống nước à?"
"Vậy con đã đẩy anh xuống nước à?"
"Con đã đẩy anh."
"Con có biết sẽ phải
nói lời xin lỗi anh không? Lần sau con không được như vậy con nhớ chưa?"
"Con đã xin lỗi
anh, con nhớ rồi."
Thế rồi khi anh Sò quay
ra thì cu cậu xoắn xít ra xin lỗi và xin chơi cùng. Trên đường về nhà kể đi kể
lại câu chuyện con đã làm anh ngã, con đã xin lỗi anh....
Dù Bảo mắc lỗi, nhưng
mình hài lòng về những gì con đã tự nhận thức được.
3. DŨNG CẢM
Nhà mình ít khi rộ cậu
ma hay con này con kia, vì muốn xây dựng tính cách gan dạ và ham học hỏi tìm
tòi cho con. Thế nhưng cậu chắc theo gen mẹ, sợ nhất là bóng tối. Mình quyết định
mua truyện cho cậu để thử “chữa bệnh”, vì cậu khoái đọc truyện lắm: một truyện
tiếng việt có tên là "bóng tối không đáng sợ", và một truyện tiếng
anh là "what special at night".
Tối nào cũng nghiền ngẫm
đọc, mà có khi ban ngày về nhà là đòi đọc cho nghe, đọc đến độ cậu thuộc luôn.
Và phần hành động thì
lúc nào cũng sẵn sàng nói "có mẹ ở đây con không sợ" rồi em nắm tay cậu
thật chặt khoảng vài giây, thả tay con ra và nói "con có thể tự đi được
mà, con giỏi lắm" như kiểu chơi trò tiếp thêm niềm tin, cu cậu dõng dạc
nói "mẹ ơi con tự đi".
Nhìn con, mình nhận ra
một điều giản dị: Những lời nói động viên của bố mẹ đúng lúc, đúng hoàn cảnh
chính là nguồn động lực lớn có hiệu quả và tác động mạnh tới con.

Nhận xét
Đăng nhận xét